Blog Của Cái Hữu Thanh 2
Headlines News :

Tìm Kiếm

Được tạo bởi Blogger.

Latest Post

Bóng đỗ thời gian

Written By Unknown on Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013 | 20:24

(Vuonyeuvn.com) - Mình đã từng bước qua đời nhau. Nỗi nhớ cứ đi dọc theo chiều dài của bóng thời gian. Nỗi buồn cứ thiết tha, da diết không thể nào diễn tả lại hết. Nỗi ngậm ngùi luôn ẩn khuất đâu đây trong tâm tưởng.


Đôi bàn tay rời rạc, lạc nhau từng ngày rồi xa rời mãi. Thôi không còn háo hức đan tay nhau, kéo nhau qua hết từng con đường, góc phố.
Tất cả những nhớ nhung một thời chỉ còn lại trong ký ức, chỉ còn lại nét hồng phai, bụi mờ hoen ố. Một ngày dừng lại, bỗng thấy mình như xa lạ giữa những gì từng đã thân quen, hay thời gian đã vô tình đếm ngược lại. Mọi thứ chỉ như làn khói bay ngang qua khoảng trời ngày xưa xa lắc...
Người ta nói, có ba thứ trong đời đừng nên tiếc nuối: Một tình yêu đã ra đi; một người bạn không xứng đáng và ngày hôm qua. Những điều đó dù rất thực tế, nhưng không có thực và cũng không còn có ý nghĩa hay không còn tồn tại ngày hôm nay, thậm chí có khi cả ngày mai nữa.



Vì thế, những điều đó không có quyền làm u sầu trái tim và làm ta rơi nước mắt, hay làm vướng bận lòng ta nữa. Ngày hôm qua, luôn là cái bóng rất lớn đứng ở sau lưng, cho dù là cái bóng của hạnh phúc hay bất hạnh, đôi khi cũng đừng để nó áp đảo hiện tại. Vì thế, có những người vì lý do nào đó không dứt khoát với lòng mình, thì không bao giờ thoát ra khỏi cái bóng đó để bước đi về hướng ngày mai, hướng mặt trời mọc.
Ngày đông không vội vã, mùa tuyết rơi cũng không lãng đãng ngẩn ngơ, nhưng con người lại luôn hối hả đi qua những ngày tháng kỷ niệm đã ngủ quên trong quá khứ. Rồi giữa tất bật của cuộc đời và vòng quay thời gian luôn không ngừng nghĩ, có người đã tình cờ bắt gặp lại ký ức một thời trôi nỗi của mình.
Ai đi qua hiện tại để bước tới tương lai mà không có một thời quá khứ. Ai đã trưởng thành mà không nếm mùi đổ vỡ mất mát. Nỗi đau tưởng chừng đang yên giấc, thì bỗng dưng thức dậy bất ngờ để phải đối diện với cái gọi là ngày hôm qua, tưởng chừng đi mãi không bao giờ trở lại.   

                                          
Thời gian luôn vô tận giữa hai chiều nỗi nhớ. Những mảnh vỡ của ngày xưa tưởng chừng được nhặt lại, được soi mình vào bóng nước để nhận rõ ký ức của ngày hôm qua, để xem có hấp dẫn hay do dự với ngày hôm nay. Theo dòng thời gian bước đi, mọi thứ cũng đã qua rồi. Ngoài kia mưa gió vẫn rơi, bốn mùa vẫn đến và lòng người cũng đã ấm lại.
Đừng hối hả bước qua nhau để còn nhận ra rằng, mình đã có một thời, một thuở yêu thương, giận hờn, ghét bỏ. Một thời có những tiếc nuối, để giờ đây tình cờ gặp lại, tình cờ bên nhau - để được cảm nhận mọi cảm xúc đi qua, khi ngoài kia gió đông vẫn về, tuyết vẫn rơi, hay là cơn mưa ngày hè bất chợt rớt lên cánh hoa bên thềm nhạt nắng - từng ấy những điều đó thôi - với chúng mình đã thật đẹp rồi.
Thời gian trôi qua là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, làm phai nhạt hết những trách hờn, ghét bỏ. Để rồi, quá khứ bao giờ cũng đẹp trong mắt cuộc sống hiện tại của ngày hôm nay. Hãy tha thứ cho
nhau, cho tất cả bản thân mình và người ấy - một thời ta đã yêu thương. Hãy giữ
lại quá khứ như một món quà cuộc sống đã ban tặng trao cho. Rồi ngày sẽ không
còn là những giấc mộng dài, khi chúng mình được sống mãi với ký ức trong nhau
bằng trái tim tỉnh thức.
nhau, cho tất cả bản thân mình và người ấy - một thời ta đã yêu thương. Hãy giữ lại quá khứ như một món quà cuộc sống đã ban tặng trao cho. Rồi ngày sẽ không còn là những giấc mộng dài, khi chúng mình được sống mãi với ký ức trong nhau bằng trái tim tỉnh thức.

Tháng Tư về! Có một loài hoa cho riêng em.

(Vuonyeuvn.com) - Tháng Tư là những ngọt lành của nụ hoa loa kèn chớm nở, là bàn tay cô gái nâng niu những tinh khiết và trong veo ấy, là mắt trong mắt ai nhìn say đắm cô gái bên đóa hoa loa kèn...

Sáng nay thức giấc, xé tờ lịch treo tường, chợt giật mình nhận ra những ngày tháng tư đã về. Lòng nũng nịu trẻ con, con gái nhắc mẹ nhớ mua bó loa kèn cắm nơi góc phòng học. Loài hoa trắng muốt tinh khôi, lá xanh thanh mảnh, thơm dịu dàng thanh nhã, mà sao quấn quyện tâm thức đến như thế.
Mẹ xoa đầu con gái, vuốt mái tóc dài đen óng, kể cô nghe về truyền thuyết loa kèn, về người con gái mỏng manh mà mãnh liệt, dại khờ mà thủy chung, đến phút cuối đời vẫn vẹn tròn một tấm lòng yêu thương, để rồi từ trái tim người thiếu nữ trắng trong ấy, mọc lên những đóa hoa tinh khiết, trắng ngần tỏa ngát một mùi hương dịu ngọt của tình yêu chung thủy và sự bao dung, cao thượng.
Một điều gì đó tinh khiết nảy nở trong trái tim non dại của cô bé. Hay trái tim thiếu nữ nào cũng có một đóa loa kèn tinh khôi mới kết nụ?
Những ngày tháng Tư, rảo bước lang thang trên những con phố Hà Nội muôn thuở vắng và yên bình vào những sáng tinh mơ. Trời thật biết chiều lòng người, nắng nhẹ xuyên những sợi trong như thủy tinh, gió hiu hiu ôm ấp đất trời. Những gánh hoa rong chở những bó loa kèn rong ruổi khắp thành phố.Những vòng xe quay đều, quay đều, chậm rãi như những nhịp trái tim cần lắm an nhiên trong những ngày tháng tư rất hiền.
Hà Nội trong trẻo đến lạ mỗi mùa hoa đến những gánh hàng hoa tự khi nào đã trở thành nét đẹp bình dị mà kín đáo của mảnh đất ngàn năm văn hiến. Ừ thì, giữa những xô bồ và ồn ã, những người yêu hoa, yêu Hà Nội vẫn còn giữ chút lòng thanh, mua những bông hoa loa kèn, để mà thưởng thức vẻ đẹp chỉ có một lần trong năm.
Rồi đâu đó, người ta thấy những nụ cười trong sáng không vướng phiền lo của những tà áo dài trắng học trò bên cạnh hoa loa kèn. Không biết tự bao giờ, nhớ đến loa kèn, là nhớ đến những thiếu nữ chưa tròn đôi mươi e ấp bên hoa. Là những buổi chiều đến lớp, bó hoa trắng nằm gọn gàng dưới ngăn bàn của ai đó.
Vì người ta sinh ra đã là hoa đất, hay loa kèn sinh ra là để sóng đôi với loa kèn. Cũng đâu cần bận tâm, bởi bên kia đường, chàng nhiếp ảnh gia trẻ tuổi đang cố gắng thu ống kính, ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất của người - hoa. Biết đâu đấy, thật tình cờ, hoa loa kèn se duyên cho chàng trai và cô gái một mối tình trong và ngọt, dịu và ấm như loài hoa thuở ban đầu.
[Tải ảnh]
Lẩn khuất trong một ngõ nhỏ của những mái nhà nhấp nhô, giọng cô Bống dịu dàng vang lên, tròn, trong và rõ, cất tiếng ca “Tháng Tư về”:
“Em mơ mơ về con đường nhỏ
quanh co lối mòn hoa dại nở,
chỉ mình em bên anh bên anh…”
Lòng người con gái thổn thức một nỗi niềm tháng Tư. Âu cũng là nỗi niềm của hoa loa kèn em ơi, loài hoa của tình yêu người thiếu nữ. Ngoài kia, những bông loa kèn đang vươn mình đón lấy tháng tư xanh như đường chân trời…
Tháng Tư về, có một loài hoa cho riêng em!

Gửi yêu thương cho mây!

Thêm một lần anh nói mình chia tay

Mùa đông lạnh thêm một cơn mưa nữa
Tay em đau không thể níu lấy
Đành mỉm cười chúc anh được bình yên

Anh đi rồi, không còn ai đón đưa
Vườn hoa sữa nhà em bừng trắng xóa
Em lựa cho mình một nhành hoa nhỏ
Cài mái đầu trong khoảnh khắc chia xa

Tình em trao, anh đành sao quên lãng
Cơn mưa nào dội rửa những yêu thương
Còn trong em là khoảng hồn gắng gượng
Cố bảo rằng sẽ mau thôi quên đi

Nhìn tia nắng nhạt dần vùng đất ấy
Trải con đường đã thắm đượm chia phôi
Những nhớ nhung cũng bỏ đi không nói
Còn riêng em khóc giữa mùa đông nay!

Đếm thời gian

(Vuonyeuvn.com) - Định mệnh là sợi dây vô hình trói buộc người đàn ông và người phụ nữ lại với nhau.

Cô bước từng bước nặng nề xuống cầu thang cố tìm lại chút ký ức còn sót lại từ những cơn đau đầu nhói buốt đến tận xương tủy – hậu quả của một đêm vật vã với những thức uống có cồn. Vốc một vốc nước lạnh vỗ vào mặt, cô soi mình trong gương. Cô đã trở thành cái gì thế này? Một cô gái lụy tình, một cô gái mượn rượu giải sầu vì thằng đàn ông ích kỷ – kiểu người mà cô trước nay vốn rất ghét. Cuộc đời thật trớ trêu. Cô gái trong gương nhếch môi cười nhạo. Cô thay vội quần áo và vớ lấy mấy chiếc bánh quy trong hộp nếu không cô sẽ bị muộn làm. Thế đấy, dù có bị thất tình thì vẫn phải đi làm. Không có người yêu vẫn sống được nhưng không đi làm… cô chết chắc.Thứ Hai nên không khí ở cơ quan cũng uể oải chẳng khá hơn tâm trạng của cô là mấy. Sẽ không như thế này nếu cả cuối tuần vừa rồi mọi người không phải vất vả chạy đôn chạy đáo lo cho chương trình kỷ niệm 10 năm thành lập công ty sắp tới. Con người ta lại cứ thích những thứ phù phiếm như thế. 1 năm, 5 năm, 10 năm… Người ta đặt mốc, đánh dấu rồi đặt tên cho những thứ như vậy. 7 năm, chính xác thì 4 ngày nữa là tròn 7 năm cô và anh yêu nhau. Giờ thì sao chứ? Những con số vô cảm đó, giờ chúng chẳng còn một ý nghĩa nào ngoài việc làm cô tổn thương. Những cơn đau đầu lại ập đến, đau đến mức đôi lúc cô đã có ý nghĩ muốn làm tổn thương một ai đó để họ cũng cảm nhận được nỗi đau này. Rốt cuộc là cô đã uống bao nhiêu rượu vậy?Cuối hạ với những cơn mưa không ngớt. Đường phố ướt nhẹp. Chà, thời tiết cũng phù hợp với tâm trạng của cô ghê! Nhâm nhi cốc cà phê, cô đứng gần cửa sổ ngắm nhìn phố xá bên dưới. Sắp hết giờ làm nhưng cô chẳng muốn về nhà một chút nào. Một phần vì cô ghét bị ướt một phần vì… từ giờ sẽ chẳng có ai đợi cô về nữa.-Em đứng đấy đi. Để anh lấy ô đã.Nhưng cô gái bướng bỉnh chỉ muốn chạy ngay ra chỗ anh thật nhanh.-Thật là, em chẳng bao giờ nghe lời anh cả. Dính mưa nhỡ ốm ra đấy anh lại phải chăm sóc em. Mệt chết được!-À, hóa ra là vậy. Tưởng anh quan tâm em ai ngờ… - Cô gái ra vẻ hờn dỗi.-Tất nhiên rồi. Chàng trai vẫn tiếp tục.-Nếu sau này anh mà bị ốm thì em cũng mặc kệ.-Em hứa rồi đấy nhé!Rồi cả hai phá lên cười. Mưa mỗi lúc một to hơn, những mảng ký ức cũng mờ dần cùng với tiếng cười nhạt nhòa trong tiếng mưa. Mọi người trong phòng đang xôn xao vì hôm nay có bão về rồi những lo lắng rằng những trận lụt lịch sử có thể lặp lại. Cơn bão cuối cùng của mùa hè. Thật tốt! Vậy thì cuốn đi giùm tôi tất cả, tất cả những gì thuộc về anh. Nhưng thực lòng cô sẽ chẳng bao giờ quên được anh trừ phi cô bị mất trí nhớ. Chỉ là cô sẽ cố để không còn nghĩ đến anh từng phút từng giây như bây giờ nữa. Anh, đã là quá khứ rồi và quá khứ thì nên ngủ yên.Rẽ nước hai “con sông”, cuối cùng cô cũng về đến nhà. Cô ngập ngừng. Cô sợ một mình, sợ đối diện với cô gái mà cô nhìn thấy trong gương sáng nay, sợ nhìn thấy căn phòng bừa bộn với những chai rượu nằm lăn lóc, khăn giấy, những bức ảnh kỷ niệm… Do dự, cô tra chìa khóa vào ổ và bật đèn.-YaaaaaaaaaaaaaaaChuyện gì vậy? Cô giật mình vì những tiếng pháo giấy nổ liên tiếp. Trước mặt cô là những gương mặt cười toe toét sung sướng vì đã làm cho cô bất ngờ.-Gì thế này? Gì thế? Làm sao mà các cậu vào được nhà tớ?Cô không ngớt đặt ra các câu hỏi trong khi cả người thì đang bị kéo vào bàn trong phòng khách. Một chiếc bánh ga tô với nến cắm lung linh đang đợi sẵn chờ cô.-Chúc mừng sinh nhật! -Happy birthday! Đủ thể loại các kiểu chúc mừng từ bạn bè cô. Mọi người nhao nhao dí dí vào mặt cô những hộp to hộp nhỏ lòe loẹt màu sắc. Bỗng cô bạn thân đập bộp vào đầu cô một cái.-Này, đừng nói là mày cũng quên cả sinh nhật mình đấy chứ!Vẫn thấy cái vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình của cô cả lũ lao vào đánh túi bụi.-Đánh nó đi. Tụi mình vất vả cả buổi để cuối cùng nó thể hiện cái vẻ mặt như kiểu “Các người đang làm gì trong nhà tôi thế này?” à.-Còn tao đã khổ nhục chôm chìa khóa nhà nó.-Thôi đi, không có Minh Tinh này lên kế hoạch thì làm sao mọi người có thể hoàn thành được hả?-Lại đùa! Ai là người phải gò công làm xe ôm đưa các bà đi mua hết thứ nọ đến thứ kia hả?
Cứ thế sinh nhật thứ 27 của cô trôi qua trong ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp của bạn bè. Cô thực sự đã quên mất ngày sinh của mình. Người ta vẫn nói càng nhiều tuổi phụ nữ càng muốn giấu đi số tuổi thực của mình. Cô đã là một bà chị già, không còn trẻ trung như các em xì-tin nữa nên đáng nhẽ sinh nhật cô sẽ chỉ là những ly rượu, tiếng nhạc ồn ào trong các quán bar cùng những đứa bạn già chí cốt khác. Thế mà những đứa bạn già chí cốt đó vẫn có thể cho cô một một sinh nhật đáng nhớ như thế này như thể cô vẫn còn là một cô gái sắp đón tuổi 18 đầy mơ mộng cách đây 9 năm vậy. Ngoài kia mưa bão to như thế nào cô chẳng biết nhưng trong này chỉ có tiếng cười mà thôi. Không một lời an ủi, không một tiếng động viên cũng chẳng ai hỏi vì sao cô và anh chia tay hay mọi chuyện diễn ra như thế nào cứ như anh chưa từng tồn tại. Cả lũ ngồi đánh bài rồi kể chuyện ma đến đêm. Khi những cơn buồn ngủ kéo đến thì ai nấy cũng đều đã thấm mệt. Cô mơ màng giữa những ánh đèn, những dây tua-rua trang trí lóng lánh đủ màu sắc rồi những khuôn mặt mờ dần, mờ dần cho đến khi tất cả bị bao trùm bởi một màu đen đặc quánh. Cô thấy anh đang đứng đó, nơi phát ra ánh sáng mờ nhạt, một mình. Cô bước đến gần hơn để chắc chắn rằng đó là anh. Đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười hiền hòa. Chính là anh. Cô có thể nghe thấy rõ tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi. Anh ra hiệu cho cô nắm lấy tay anh rồi dắt cô đến trước một cánh cửa. Cô đi theo anh trong vô thức, tất cả những gì cô cảm nhận được là hơi ấm từ bàn tay anh, rất gần. Anh nhẹ nhàng mở cánh cửa. Một thế giới thật khác so với chỗ cô vừa đứng cách đây không lâu: Một cánh đồng xanh bao la ngập tràn ánh nắng, gió thổi lồng lộng. Và trong thế giới ấy chỉ có cô và anh. Nhưng cô chưa kịp tận hưởng giây phút tuyệt vời ấy thì hình ảnh anh biến mất, cánh đồng xanh ngút ngàn cũng biến mất trả lại không gian màu đen ban đầu. Những hình ảnh khác bắt đầu xuất hiện. Cô thấy anh và cô của những ngày trước. Hai người đang cãi nhau. Công việc của anh không tốt. Anh quăng đồ đạc khắp nơi còn cô thì gào khóc trong nước mắt. Rồi anh nói chia tay. Cô ngã quỵ xuống như một con rối bị đứt dây, tan đi như một làn khói, hình ảnh đó mau chóng bị màn đêm đen nuốt chửng. Rồi cô lại thấy chính mình đang điên cuồng níu kéo anh, hàng trăm tin nhắn, cuộc điện thoại. Và hình ảnh cuối cùng, lúc cô quay cuồng trong men say. Tất cả vội vã hiện ra rồi cũng nhanh chóng tan biến đi. Cuối cùng cũng chỉ còn mình cô đơn độc. Anh đi rồi, cô phải chấp nhận sự thật đấy. Không, không… cô không thể để anh đi như vậy được! KHÔNG!Cô tỉnh dậy, người đầm đìa mồ hôi, hơi thở dồn dập. Ánh nắng chiếu xuyên qua những tấm rèm cửa rọi vào mặt làm cô nheo mắt. Trên bàn có một tờ giấy nhắn của bọn bạn. Chúng nó đã dọn dẹp bãi chiến trường của tối hôm qua hộ cô và đã về từ sớm. 1 tháng kể từ khi chia tay, anh vẫn ám ảnh cô trong cả những giấc mơ. Cô bước xuống giường, kéo rèm để căn phòng hứng trọn những tia nắng ấm áp cuối hạ. Anh đã không còn ở bên cô nhưng gia đình và bạn bè vẫn luôn ở đây, vẫn luôn lo lắng và quan tâm tới cô. Những ngày qua cô đã làm cho họ phải lo lắng quá nhiều rồi. Cho dù trái tim này vẫn đau và không biết đến bao giờ sẽ khỏi nhưng chắc chắn cô sẽ mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn vì biết đâu, những chuyện như thế này sẽ lại xảy ra một lần nữa…Tại một nơi khác…Sân bay Nội Bài. 5h sáng. Cảm nhận làn sương mỏng manh qua từng nhịp thở mệt mỏi, anh chầm chậm kéo chiếc va li. Không việc gì phải vội, chuyến bay đi Milano của anh 1 tiếng nữa mới khởi hành. Anh đã tàn nhẫn bỏ lại tất cả, bỏ lại cô. Anh biết cô sẽ hận anh, sẽ căm ghét anh. Nhưng cô sẽ chỉ ghét anh trong 1 tháng, 3 tháng, 1 năm… rồi cô sẽ quên anh, quên đi gã đàn ông xấu xa đã làm cô phải khóc, rồi cô sẽ chẳng còn nhớ đến sự tồn tại của anh nữa. Ai mà biết được. Tờ giấy khám sức khỏe chẩn đoán anh bị u não được cất kỹ dưới đáy va li. Thời gian của anh chỉ còn được tính bằng tháng. Anh đã bỏ cả thói quen đeo đồng hồ vì anh sợ tiếng kim lạnh lùng chạy qua những con số vô cảm. Đừng vội nghĩ rằng anh cao thượng, rằng anh ra đi vì không muốn làm gánh nặng cho cô. Thực ra anh rất ích kỷ. Anh lo sợ cô sẽ nhìn thấy dáng vẻ bệnh tật của mình, lo sợ cô sẽ thương hại anh, sợ một ngày cô sẽ rời xa anh. Vì thế, anh đã bỏ rơi cô trước khi cô bỏ rơi anh để ít nhất nếu cô có nhớ đến anh cũng sẽ là một “anh” khỏe mạnh với nụ cười rạng rỡ trên môi chứ không phải “anh” yếu ớt đợi ngày tử thần đến mang đi. Giờ anh sắp rời xa cô trở về với đất nước mà anh với cô đã từng chọn làm nơi hai người sẽ hưởng tuần trăng mật. Ngày hôm đó như vừa mới đây thôi! Giữa muôn vàn đất nước, anh lại chọn Việt Nam để làm việc cũng giống như giữa muôn vàn người, cô lại chọn anh vậy. Định mệnh đưa anh đến thì cũng chính nó mang anh đi. Tiếng cô tiếp viên thông báo chuyến bay Hà Nội – Milano sắp cất cánh, anh xách vali đứng dậy. Anh quay lại nhìn, tưởng tượng ra cô đang đứng đó vẫy chào anh.- Tạm biệt. Chúc em hạnh phúc!

Nỗi nhớ anh!

(Vuonyeuvn.com) - Hôm nay tình cờ mở danh sách nhạc, em lại nghe bài hát "gọi đò". Bài hát nghe buồn quá anh à. Nhưng tự nhiên bao nỗi nghẹn ngào lại quay trở lại mặc dù em đã quyết rời xa anh, xa mãi.

Đó là bài nhạc chờ anh mới cài trong thời gian gần đây. Đối với người khác không biết thế nào nhưng mà đối với em, em cài nhạc chờ theo tâm trạng. Thật sự anh quyết định không cần em nữa mà....
Mọi người hỏi em, khuyên em,...và em hiểu mình phải thế nào...nhưng trong khoảnh khắc nào đó, em đã không thể kiềm nén được những giận hờn, những nỗi lòng của mình. Lời hứa, sự quan tâm, ...như mới ngày hôm qua,...Vậy mà anh đã rời em một cách vội vã như thế...
Em chưa kịp những ngỡ ngàng, chưa kịp nghĩ gì cả...Em chỉ kịp hỏi anh rằng : " sao anh như thế". Không câu trả lời, không sự đáp trả, chỉ là sự hờ hững đáng sợ.
Hôm qua anh đã nói" anh xin lỗi". Lúc ấy em khóc nhiều. Vì câu xin lỗi ấy không cần nói. Nó thay cho câu " anh không cần em". Em đã thoải mái, và rời xa anh.
Hôm nay, em lại bị cảm xúc quật ngã. Em lại buồn, lại đơn độc, lại khóc,...Em có thể là một người vui vẻ trước mặt mọi người nhưng em không thể tỏ ra vui vẻ với chính bản thân em...
Em không cố chấp, mà bởi vì em không biết mình có nên tin không? Một người chân thành là thế, một người yêu em như thế, một người chính chắn như thế, ...vậy mà lại để em một mình....
Em viết nhật kí, thật sự là một sai lầm...vì anh sẽ biết về em...
Em sẽ không cho anh biết về em, em sẽ không nói chuyện với anh nữa,...có thể em cố chấp,...nhưng như thế sẽ tốt cho em và cả anh. Và coi như đó là một sự trừng phạt. Để nỗi nhớ của em cồn cào, đau đớn,...rồi sẽ tắt. Và anh sẽ nhận lấy sự lạnh lùng của em, để rồi anh quên em. ...
Tình yêu của mình có thể phai nhạt sao? Nghĩ lại mà đau lòng.... 

Yêu anh trong từng hơi thở

Written By Unknown on Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013 | 21:13

(Vuonyeuvn.com) - Tình yêu và hạnh phúc của chúng mình đâu có dễ dàng có được. Vì thế chồng đường bỏ tay vợ ra nhé!
Chồng ơi! Bây giờ sắp 5h sáng rồi, có lẽ chồng đang ngủ rất ngon hay vẫn còn suy nghĩ vì một người không tròn trách nhiệm như vợ?  Chồng ơi! Hãy cho vợ lại được gọi chồng như thế và mãi như thế đến hơi thở cuối cùng nhé chồng!

Sau một đêm dài với những cảm xúc lẫn lộn, những câu nói, những khóc lóc giận hờn, những ý nghĩ muốn rời xa nhau, những lời nói đau đến xé lòng… cả những yêu thương, chăm sóc, hy vọng, những khi hai tâm hồn, hai trái tim làm một khiến em đã phải trằn trọc suy nghĩ rất nhiều. Người ta vẫn thường nói, những niềm vui là những giây phút thường ngắn ngủi và người ta mau quên đi còn những nỗi buồn và sự khổ đau lại theo người ta mãi. Phải chăng do chính bản thân mỗi người luôn tự trói nỗi đau lại, không chịu tha thứ, không chịu quên đi? Cứ giữ mãi nỗi đau thì niềm hạnh phúc làm sao tồn tại được, phải không chồng? Vợ biết tình yêu của chúng mình có những tổn thương rất lớn nhưng vợ tin những thương yêu đủ lớn để lấp đầy khoảng trống đó.
Chồng còn nhớ không những giây phút mình cùng một hơi thở, những yêu thương cứ muốn cuốn lấy nhau không rời, giây phút ấy sao lại không ghi nhớ chứ? Cả hai chúng mình hãy cùng lấy những yêu thương nhỏ nhoi gộp lại cho tình yêu lớn của chúng mình sống mãi chồng yêu nhé!
Vợ biết vợ là một người con gái bướng bỉnh và ngang ngạnh. Vì tính ngang bướng và cố chấp, vợ đã làm tổn thương chồng rất nhiều và cũng chính là tự đâm vào trái tim mình những đau đớn còn hơn thế. Vợ xin lỗi! Gửi tới chồng lời xin lỗi bằng tất cả trái tim của vợ! Vợ nhất định sẽ không rời xa chồng đâu, dù thế nào vợ cũng không thể rời xa chồng được.
Không còn hơi thở nữa thì vợ làm sao để tiếp tục sống? Vợ cần chồng để tồn tại trong từng nhịp đập, từng hơi thở của mình. Vợ hiểu cái tôi của một người đàn ông rất lớn, vì tình yêu, vì vợ, chồng đã bỏ qua nó rất nhiều, vợ hiểu và cảm nhận được những gì chồng đã làm vì vợ nhưng cái gì cũng không thể đi quá giới hạn của nó. Vì những tổn thương quá nhiều nên giờ đây chồng đã sẵn sàng buông tay, sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì mình đã có. Tình yêu và hạnh phúc của chúng mình đâu phải dễ dàng có được, chồng đừng bao giờ từ bỏ, hãy luôn nắm chặt tay vợ, đừng rẽ sang con đường khác, đừng mang đi hơi thở và cuộc sống của vợ, chồng hứa nha! Hãy một lần nữa hứa với vợ chồng ha!
Vợ biết vợ sai rồi, sai rất nhiều rồi! Vợ hư thì chồng hãy đánh vợ, mắng vợ chứ không được rời xa vợ. Vợ sẽ không bao giờ đẩy chồng ra xa vợ nữa, không nói những lời đau lòng nữa, không hư nữa. Chồng cứ chuẩn bị roi đi vợ sẽ ngoan ngoãn chịu đòn không cãi chồng nữa, không cố chấp hiếu thắng nữa. Chồng yêu hãy cười lên nha, những nỗi buồn hãy để vợ khóc nhè là đủ rồi. Vì chúng mình cãi nhau toàn những chuyện không  đầu  cuối, tất cả là tại vợ hư không nghe lời chồng, tại vợ quá trẻ con,… vì thế vợ cần chồng bảo vệ, chăm sóc và quan tâm. Vợ chưa tốt vì không biết chia sẻ những gánh nặng, mệt mỏi, vất vả trong cuộc sống với chồng nhưng chồng cho vợ một cơ hội nhé! Vợ sẽ sữa chữa bù đắp những sai lầm, thiếu sót của mình. Chồng rất thương vợ mà sẽ không giận vợ lâu đâu, chồng cười lên nhé! Và lại ôm vợ vào lòng như ngày nào nha.
Chồng yêu của vợ à! Vợ yêu chồng, vợ cần chồng, cần hơi ấm của chồng, cần chồng từng phút từng giây, cần chồng để nghĩ đến cho mỗi giấc ngủ và nhớ đến khi tỉnh giấc. Chồng có biết tại sao vợ lại thích chồng để chữ ký ở mỗi tin nhắn là tên hai đứa mình không? Vợ thích cảm giác bình yên khi nhìn thấy dòng chữ  Đức Chính – Thương Huyền sau mỗi tin nhắn vợ đọc từ chồng.Vì vợ luôn hi vọng tên hai chúng mình luôn đi cùng nhau gắn với nhau suốt cuộc đời này.
Vợ quá hư khi mỗi lần cãi nhau lại đòi rời xa chồng, vợ đáng bị trừng phạt vì vi phạm lời thề của mình. Không hiểu do yêu chồng quá nhiều hay do vợ quá ích kỷ nên không muốn chia sẻ chồng cho ai hết, vợ biết nhiều lúc cũng làm chồng mệt mỏi vì điều đó. Vợ cũng sẽ sửa, sẽ yêu chồng để chồng được là chồng, để chồng là người đàn ông từ lần đầu vợ biết. Chúng mình cùng cố gắng vì tổ ấm của ngày mai chồng nha.
Chồng không được hư đâu, không làm vợ tủi thân và buồn nữa, cũng không được nghi ngờ tình yêu vợ dành cho chồng, như chồng nói mình hãy ở bên nhau và từ từ cảm nhận tình yêu mình dành cho nhau cho đến 70 tuổi chồng nha, hay 80 tuổi, 100 tuổi chồng nhỉ?
Vợ không biết làm cách nào để bù đắp ngay những tổn thương nhưng chồng hãy để vợ sưởi ấm trái tim chồng mỗi giây mỗi phút nhé! Hôm nay vì không biết làm thế nào để chồng vui hơn nên vợ viết những dòng này mong chồng đọc được sẽ trở về là chồng yêu của vợ và không bao giờ bỏ vợ vơ vơ trên cuộc đời này nữa.
Em yêu anh! Vợ yêu chồng! Sẽ luôn yêu chồng trong từng hơi thở!

"Đừng" và "Hãy"

(Vuonyeuvn.com) - Cuộc đời này đâu đâu cũng là ranh giới... sống và chết chỉ cách nhau một cái nhắm mắt và một cái đứt nhịp của con tim!ĐỪNG tùy tiện xin lỗi người khác chỉ vì bạn cảm thấy trân trọng mối quan hệ đó.
HÃY dành lại đấy những cơ hội để xin lỗi chính bản thân bạn. Bạn có biết một lời xin lỗi lịch sự có thể hàn gắn một mối quan hệ rạn nứt, lời xin lỗi thứ 2 có thể xoa dịu đôi chút tổn thương của đối phương nhưng đến lần thứ 3 thì lời xin lỗi của bạn sẽ trở thành mặc định cho những lần sau và đến lần thứ 4 thì chính lời xin lỗi ấy đã lấy mất đi của bạn sự tự tôn trước mặt người khác. Hãyxây dựng một mối quan hệ bình đẳng và đừng biến mình là kẻ thiếu thốn cứ xảy ra chuyện gì đó là bạn phải nói lời xin lỗi để kéo lại người ấy. Khi thực sự như vậy thì bạnđang bạc đãi bản thân mình đấy, xin lỗi bản thân để lòng tự trọng được đánh thức bạn nhé.
ĐỪNG tùy tiện khóc trước mặt người khác.
HÃY để nước mắt là tiếng thổn thức câm lặng nhưng đáng giá của nỗi buồn và là sự gào thét đáng trân trọng của nỗi đau chứ đừng để nước mắt là món tiền bạn bỏ ra để mua về cho mình sự thương hại và ánh mắt đáng thương của người khác. Bạn hãy để người khác nhìn thấy giọt nước mắt bạn rơi xuống vì hạnh phúc hay xúc động nhưng hãy giấu đi giọt nước mắt đang làm tim bạn đau nhói bởi chỉ như vậy, sự mạnh mẽ của bạn sẽ lớn dần qua những lần nén chịu và sau khi gạt phăng những giọt nước mắt ấy đi, bạn sẽ lại có thể đứng dậy và bước tiếp ..
ĐỪNG lén khóc dưới mưa..
HÃY đối diện với nó vào một ngày nắng đẹp. Khi bạn khóc dưới mưa, bạn chỉ có thể che mắt thiên hạ nhưng không thể giấu chính mình và dưới cơn mưa lạnh lẽo ấy, lòng bạn sẽ càng thêm buồn tủi mà thôi.
ĐỪNG nhậu say khi buồn.,
HÃY tỉnh táo để nhận ra nơi mình vừa vấp ngã có chướng ngại gì và men say chỉ là liệu pháp tạm thời. Và nếu ai đã một lần tìm đến men khi buồn chắc chắn sẽ biết rằng, càng say ta sẽ lại càng nhớ và càng nhớ ta càng buồn, càng đau và và muốn khóc.
ĐỪNG để ai đó biết là mình yêu quí họ thật nhiều.
HÃY dạy cho họ cách trân trọng tình cảm củamình, cho họ biết yêu thương là sự đồng điệu của hai trái tim chứ không phải là một thói quen mặc định trong cuộc sống. Chọ họbiết rằng, khi yêu nhau, họ có chỉ có quyền trân trọng chứ không có quyền sở hữu, có quyền quan tâm nhưng không quản lý, chămsóc nhưng không áp đặt và có quyền nhớ nhưng không có quyền bắt ta có măt bất cứ lúc nào họ cần.
Và bạn biết không, khi yêu thương đừng đặtngười ấy vào trái tim bởi ở đó còn có rất nhiều những mối quan hệ cần bạn phải quan tâm mà HÃY đặt tình iu của mình vào TẤM LÒNG để bạn có thể iu họ hết lòng, chăm sóc họ hết lòng, nhớ họ hết lòng và mong muốn được ở bên họ hết tấm lòng mình. Chỉ có như vậy khi họ quay đi trái tim bạn mới không bị tổn thương và khi trái tim không bị tổn thương thì các mối quan hệ khác của bạn tại đó như gia đính, bạn bè mới không bị ảnh hưởng nỗi đau đó.
Một ranh giới có thể đưa ta đến cái chết thì cũng có thể kéo ta về với cuộc sống vậy nên hãy chọn cho mình nụ cười thay vì nước mắt, hạnh phúc thay vì khổ đau, iu thương thay vì bất hạnh và chọn màu hồng thay vì màu đen bạn nhé.

Tháng Tư - Gom nắng Sài Gòn gửi người đi xa

(Vuonyeuvn.com) - Tháng Tư ơi! Trôi chậm lại chút thôi. Để em nếm hết vị đắng chát của mận đầu mùa, cái dễ vỡ của hạt mưa đầu hạ, cái lắng đọng trong tim một người biết yêu lần đầu!

Nhiều lúc em vẫn tự hỏi mình, chẳng biết định mệnh nào đưa chúng ta đến đặt cạnh nhau một đoạn đường rồi lại đẩy em và anh xa nhau mãi?
Tình cờ gặp anh, quen anh, rồi thầm thươngmột người con trai có giọng hiền hiền, ấm áp ấy từ khi nào chẳng rõ! Được đi cạnh anh trong cuộc đời, em luôn cảm ơn may mắn nào đó đã mỉm cười với em, thật tuyệt khi yêu một người và được ở cạnh người ấy, với em, đơn giản vậy thôi!
Anh nắm tay em đi qua những ngày mùa xuân ngập tràn nắng ấm, ngày ấy, em yêu anh, yêu tất cả những gì xung quanh, yêu trời Sài Gòn lộng gió, yêu những con đường đêm thêng thang tấp nập, em nghe cả tiếng gió về reo vui trên từng cành cây kẽ lá, hạnh phúc ngắm nhìn bầy chim non ríu rít ngoài cửa sổ mỗi sớm mai thức dậy…
Có anh, cuộc sống của em trở nên vui tươi, rực rỡ những gam màu hạnh phúc, thổi bay những muộn phiền, lo lắng thường nhật. Có anh, em vững tin hơn vào con đường phía trước vì có bàn tay ai đó dẫn đường, có bờ vai ai đó cho em lặng lẽ dựa vào mỗi khi cảm thấy mệt nhoài.
Yêu anh, em luôn tự bảo mình cố gắng nhiều lắm, để hiểu anh, để tin vào tình cảm của anh. Nhưng khoảng cách giữa chúng mình, dù chẳng ai muốn, cứ lớn dần lớn dần đến nỗi điều em chưa bao giờ nghĩ tới rồi cũng ập đến khiến em ngã quỵ… Mình lạc mất nhau rồi, trời Sài Gòn vẫn xanh cao lồng lộng, gió vẫn vô tình đùa nghịch trên mái tóc em, chẳng thể thay anh làm khô những giọt nước mắt cứ chực òa.
Ngày xa anh, em ngỡ ngàng, chênh vênh và trơ trọi giữa cuộc đời, giữa đám đông nhộn nhịp, em vẫn luôn thấy mình lạc lõng. Em vô vọng tìm hàng ngàn lý do để bao biện, để tự vỗ về, ôm ấp những hạnh phúc ảo tưởng, những đợi chờ miên man, nhạt nhòa… Em không còn khóc trong những cơn mơ, em chỉ nức nở nhói đau mỗi khi tỉnh giấc…
Rồi thời gian trôi, em dần quen với cuộc sống bình lặng, đủ bận rộn và không có anh. Mơ hồ em dần nhận ra, tại sao em lạc mất anh dễ dàng như thế? Có lẽ chúng ta đã bên nhau trong vội vàng, gượng gạo phải không anh? Có lẽ nếu như ngày ấy, mình đừng vội thương nhau, nếu biết rằng chỉ cần đi cạnh nhau trong yên lặng cũng là hạnh phúc đủ rồi!
Đôi lúc em thầm nghĩ, lại cúi đầu gạt nước mắt, hai chữ “giá như” sao nặng quá, giá ngày ấy cứ để hai bàn tay chơ vơ đặt cạnh nhau đừng cố tìm một bàn tay khác, cứ để những giận hờn len lỏi, những đợi chờ dài thêm, để những dòng tin nhắn gửi trao bao điều chưa vội nói ra, cứ để yêu thương lớn lên từng ngày từng chút một…
Có lẽ giờ này, mất nhau, anh sẽ chẳng vội lạnh lùng bước nhanh về phía ấy, vì nơi đây, với anh- em chẳng thể gọi là kỷ niệm? Rồi sau này nhìn lại, có bao giờ anh nghĩ về em, như một người đã đi qua và in dấu trong cuộc đời anh hay chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ lúc anh cần lắm một vòng tay?
Khoảng cách giữa anh và em vì sao lại không thể lấp đầy? Chẳng phải vì khác biệt giữa chúng ta là nhiều, em trẻ con còn anh lại quá trưởng thành, em bên anh cứ ríu rít nói cười trong khi anh chỉ im lặng chẳng muốn sẻ chia, hay có lẽ thế giới của anh quá rộng lớn đến mức em chẳng thể đi hết một góc nhỏ thôi mà người ta vẫn gọi là trái tim?
Em ước một lần được đến nơi anh ở, ngắm góc làm việc, kệ sách hay khoảng không bầu trời anh vẫn thường thấy khi nhìn ra khung cửa sổ… Em chưa một lần, tự tay chọn cho anh một chiếc áo sơ mi đúng nghĩa…
Còn nhiều lắm, những việc em muốn làm cùng anh, đơn giản cùng nhau chạy trốn cơn mưa Sài Gòn bất chợt, bên anh trong ngày sinh nhật tuổi 22, muốn một tấm hình chụp 2 đứa trong lễ Tốt nghiệp Đại Học của em, mơ sau này mỗi chiều tan sở, lại sánh bước bên anh chầm chậm giữa khu nhà thờ Đức Bà nhộn nhịp mà yên ả... Có lẽ em sẽ đem gói lại những dự định ấy gửi lại những ngày có anh, còn bây giờ, anh sắp rời xa nơi này nhận công tác mới trên vùng cao nguyên đầy gió hay anh sắp trả lại em - Một Sài Gòn - không anh!
Tháng Tư, nắng vàng ươm ấm áp giữa trời Sài Gòn xanh cao lộng gió, thành phố vẫn nhộn nhịp hối hả như chưa từng đi qua cơn giông bão của riêng em.
Tháng Tư, Đà Lạt nơi anh đến - có lạnh và buồn nhiều không? Thành phố bốn mùa phủ sương mờ ảo, nơi cô gái có ánh mắt sâu huyền khiến trái tim người quyến luyến, chẳng muốn rời xa… Nơi ánh nắng Sài Gòn trở nên thật khó chịu, oi bức, nơi người con gái Sài Gòn chẳng đủ thướt tha dịu dàng, tinh tế để khẽ chạm vào góc riêng của ai đó, liệu anh có còn nhớ không?
Rồi những chiều cao nguyên lộng gió, một mình anh rong ruổi khám phá miền đất nên thơ ấy, có khi nào anh chợt nhớ đến một vòng tay? Giữa những lặng yên của núi đồi, cây cỏ, giữa không gian lắng đọng nơi quán cà phê vẫn dập dìu khúc nhạc kỷ niệm từ chiếc máy phát nhạc đã úa màu thời gian, có khi nào anh thèm nghe lại tiếng nói cười với những câu chuyện ngốc xít không đầu không đuôi của ai đó từ trong miền ký ức?
Tháng Tư! Miên man, chậm rãi, lơ đãng trôi về... Nơi đây có người vẫn đợi, vẫn chờ dù biết chắc không bao giờ ai đó quay về nữa!

25 Minutes - Michael Learns To Rock

Written By Unknown on Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012 | 02:48


Tuổi hồng

Ước tuổi hồng một lần dừng trở lại

Để tôi về ướp sách với tương lai
Ước một lần nắng hồng thôi vươn vấn
Tóc ai thơm thả nắng buông rất dài

Ôi, hiên trường trống đã điểm ngân
Lòng rộn ràng môi nở nụ cười thân
Muốn với tay ôm tình yêu trường lớp
Nắng vội vàng cất gót lướt qua sân

Một ngày xưa sao thân thương đến thế
Tiếng hàng dương rì rào trọn hồn quê
Lòng tha thiết mối tình thơ mới ngõ
Chẳng biết gì vần thơ ấy còn nghe

Rồi ngày xa nhau nỗi buồn sách vở
Chia nhau đây một chút thương, chút nhớ
Mai bạn đi trên đường đời vạn nẻo
Trang vở đây ghi lại những ước mơ

Tôi vẫy tay nhìn gió cuốn đi theo
Cuối phương trời hoa cỏ sầu rũ héo
Chắc người buồn nên cảnh cũng chẳng vui
Mà tâm người có ai lại mừng reo

Cô-người thắp sáng ước mơ tôi

(Vuonyeuvn.com) - Tuổi thơ tôi cay đắng chứng kiến những trận đòn oan của người cha tồi tệ dành cho mẹ.
Trước
đây, mặc dù là một đứa con gái chính hiệu nhưng tính cách tôi lại trái 
ngược hoàn toàn. Tôi thích cắt tóc ngắn như bọn con trai, ăn mặc những 
bộ đồ rộng thùng thình và sẵn sàng đánh nhau một tên con trai nào đó dám
xúc phạm đến danh dự của tôi và người thân, bạn bè của tôi. Tôi ghét 
cay ghét đắng những giọt nước mắt, yểu điệu của lũ con gái trong lớp. Bỏ
ngoài tai những ý kiến của mọi người coi tôi là “khùng”, là “ điên” tôi
làm những gì tôi thích, tôi nghĩ là đúng. 

Tuổi thơ tôi cay đắng chứng kiến những trận đòn 
oan của người cha tồi tệ dành cho mẹ. Những tiếng khóc nấc, nghẹn đắng 
của mẹ đã ám ảnh tôi suốt một thời gian dài. Tôi thấy thương mẹ lắm 
nhưng chẳng biết phải làm gì. Tôi căm ghét người mà trên danh nghĩa hằng
ngày tôi vẫn gọi là ba. 

Tôi trở nên chai lì, tỏ thái độ “ bất cần đời”. 
Đi học tôi chẳng còn thấy được niềm vui trong đó. Tôi đến lớp chỉ là 
theo cái lệ thông thường, là khoảng thời gian để tôi khỏi phải ở nhà 
thấy những trận đòn của ba dành cho mẹ. Tôi cũng chẳng thấy xấu hổ mỗi 
khi thầy gọi lên bảng mà không làm được bài. Và hệ quả tất yếu của một 
kẻ lười học là được thường xuyên “ngồi” vào sổ đầu bài. Cuối tuần đứng 
lên chịu trận cho thầy cô mắng nhiếc. Tôi nhớ năm học lớp 7, đến kì họp 
phụ huynh, tôi nói rõ với thầy chủ nhiệm của mình và mong thầy xem xét 
hoàn cảnh gia đình cho tôi được miễn phụ huynh không đến họp. Thế nhưng 
thầy đã quát mắng tôi, coi tôi giống như một kẻ chuyên lừa lọc. Thầy bảo
“Tất cả chỉ là ngụy biện”. Cuối năm thầy xếp tôi vào loại hạnh kiểm 
yếu, suýt nữa tôi phải ở lại lớp. Từ khi biết nhận thức, đến lớp chưa 
một lần tôi được gặp một thầy cô tận tụy, thấu đáo hiểu những tâm tư 
tình cảm của học trò. 

Tôi bước chân vào lớp 9. và tôi đã may mắn được 
gặp cô. Buổi đầu tiên cũng giống như những buổi đầu tiên các năm học 
trước tôi chẳng thèm quan tâm đến cô là ai, dạy môn gì, có hiền hay khó 
tính. Thỉnh thoảng trong những cái nhìn bâng quơ tôi bắt gặp ánh mắt một
mí của cô. “rồi cô cũng như các giáo viên khác” - tôi nghĩ. Nhưng tôi 
đã sai. 

Những buổi đầu tới lớp tôi lờ mờ nhận ra ở cô có 
cái gì đó rất khác. Đó là cách nói chuyện thân tình, gần gũi, cách dạy 
không tạo áp lực cho học sinh. Và bất ngờ vào một buổi tối thứ 7, cô đạp
chiếc xe cũ cọc cạch cùng Thương bạn lớp trưởng đến nhà tôi. Lúc đó tôi
bất ngờ thì ít nhưng xấu hổ rất nhiều. Vì ba tôi - ông đang còn say 
rượu nằm chỏng chơ bên hiên, mẹ lúi cúi ngồi băm bèo cho lợn. Tôi đứng 
trân ra và chỉ thốt lên được một tiếng: “ Cô…” 

Cô ngồi trò chuyện với mẹ tôi. Thường ngày tôi 
gan lì, mạnh dạn nhưng hôm nay tôi như con mèo hen rụt rè chỉ biết im 
lặng. Ở phía bên ngoài tôi mường tượng ra cuộc nói chuyện của mẹ với cô.
Đó có thể là những lời khuyên, góp ý với phụ huynh đối với một học sinh
cá biệt? Rồi sáng thứ hai đi học tôi nhận được một… bức thư. Tôi định 
quẳng nó vào hộc bàn vì nghĩ rằng lại có tên con trai nào viết thư vớ 
vẩn. Nhưng…đập vào mắt tôi ngay dưới dòng chữ người gửi là nét chữ nắn 
nót: Cô giáo Hải Hằng. Lúc đó do tò mò tôi vội bóc thư ra đọc. Từng lời 
tâm sự của cô như cuốn hút lấy tôi. Cô có một hoàn cảnh tương tự tôi. 
Cũng có lúc cô tuyệt vọng nhưng rồi cô nghĩ về bản thân, về người mẹ đau
khổ để cứu vãn cuộc sống. Và cô đã sống tốt cho đến tận bây giờ. Tôi 
nhớ mãi câu nói cuối cùng trong thư cô viết “Em muốn thay đổi cuộc đời 
mình chứ? Tự tin lên, cô và các bạn luôn ở bên cạnh em” 

Tôi đã từng chai sạn với cảm xúc, đã từng quên và
không cho phép nước mắt của mình rơi ra vậy mà đọc thư cô xong tôi đã 
khóc một cách ngon lành. Tôi khóc vì lần đầu tiên có một người ngoài mẹ 
tôi là cô lại quan tâm tôi đến vậy. Tôi hạnh phúc tột bậc vì với một đứa
cá biệt như tôi còn được một người như cô quan tâm và để ý. 

Cô bắt đầu vực dậy tinh thần cho tôi. Tôi bắt đầu
mò mẫm, gom nhặt lại từng chút kiến thức trước đây mình đã bỏ lỡ dưới 
sự dìu dắt của cô. Cô dành những khoảng thời gian ít ỏi của mình để kèm 
cặp tôi mà không hề nhận lấy một chút thù lao nào. Cô động viên, thôi 
thúc tôi phấn đấu. Tôi bắt đầu quay cuồng, say mê cùng cùng với những 
câu chữ, con số. Nhưng cũng có lúc tôi cảm thấy kiến thức tôi hổng quá 
nhiều mà trí nhớ có hạn khiến đầu óc tôi quá tải. Tôi nản chí, gặp cô 
“Em không làm được đâu ạ, sự cố gắng của em bây giờ đã quá muộn rồi cô 
ơi”. Khi nghe những lời nói của tôi, cô im lặng rồi nhìn sâu vào mắt 
tôi. Cô từ từ cầm lấy tay tôi “Vạn sự khởi đầu nan hãy tin vào bản thân 
mình chứ!”. Tôi ôm cô và òa khóc nức nở. Tôi nhận thấy hơi ấm đang lan 
tỏa trong người con, hơi ấm không hẳn là của một người cô nữa mà nó 
giống như người chị, người mẹ hiền yêu dấu. 

                             
                       (Ảnh chỉ mang tính minh hoạ - Nguồn: Internet)

Tôi lại cố gắng, quyết tâm thay đổi cuộc đời mình
như từng hứa với cô. Tôi sẽ chứng tỏ cho mọi người thấy rằng tôi không 
xấu, không “hư hỏng” như mọi người nghĩ. Tôi chăm chỉ, cố gắng học mọi 
lúc mọi nơi. Những ánh mắt của đám bạn nhìn tôi bắt đầu khác hơn. Chẳng 
có ai có thể tin rằng tôi đã thay đổi nhanh chóng đến như vậy. Tôi hạnh 
phúc khi lần đầu trong đời được xếp loại học sinh khá, hạnh kiểm tốt. Và
còn hạnh phúc hơn khi thi đỗ vào trường công lập với số điểm suýt soát.
Khỏi phải nói tôi vui cỡ nào, tim tôi như muốn ngừng đập, vỡ tung khỏi 
lồng ngực. Cô nhìn tôi, nụ cười mãn nguyện. 

Lên phổ thông tuy không được học cô nữa nhưng tôi
vẫn thường xuyên đến nhà cô. Có chuyện vui chuyện buồn tôi đều kể cho 
cô nghe. Tôi hạnh phúc được nép vào lòng cô mà nức nở, khóc cho thỏa nỗi
lòng bấy lâu nay. 

Giờ đây, khi ngoài kia những bông hoa khoe sắc 
thắm chuẩn bị chào mừng cho ngày lễ của thầy cô là lúc tôi bước sang 
quãng đường sinh viên của năm thứ 2. Nỗi nhớ cô lại ùa về. Tôi biết từ 
đây cô sẽ không còn bên tôi để động viên và an ủi nữa nhưng tôi sẽ luôn 
giữ trong tim mình lời hứa sẽ học tốt và tiếp tục ước mơ thay đổi cuộc 
đời như cô từng khai sáng. Xin ngàn lần gửi đến cô lời cảm ơn sâu sắc. 

Cả thế giới biết anh yêu em!

Written By Unknown on Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012 | 00:44

(Vuonyeuvn.com) - Nàng là một cô gái đẹp, đẹp từ khuôn mặt đến nội tâm. Nàng là một tình nguyện viên chuyên đi quyên góp lương thực và đồ dùng để ủng hộ cho những trại trẻ mồ côi.

Nàng gặp hắn ở đó, một người đàn ông có dáng người thô kệch bị câm. Hắn ta sống từ bé ở đây và bây giờ lớn cũng chẳng đi đâu làm ăn gì mà ở lại cô nhi viện chăm sóc những đứa trẻ tội nghiệp. Mọi công việc nặng nhọc hắn đều làm hết. Người ta bảo hắn không biết cười, cũng chẳng ai biết tên hắn, chỉ gọi là "Gã câm".

Nàng là người duy nhất vẫn cười với hắn mặc dù hắn luôn tỏ ra khó chịu. Nàng là người duy nhất chịu ngồi cùng bàn ăn cơm chung với hắn. Và nàng cũng là người kiên trì nhất chịu ngồi nói chuyện độc thoại một mình với hắn.

Hắn ngóng đợi từng ngày từng ngày để được gặp nàng. Chỉ cần nhìn thấy nàng là hắn đã vui lắm rồi. Hắn ríu rít theo nàng đi phát quà và chăm sóc những đứa trẻ. Nàng dạy hắn viết chữ, nàng dạy hắn cách đối xử dịu dàng với tất cả, nàng dạy hắn cười.

Trong mắt gã đàn ông sống trong thế giới câm lặng đó thì nàng giống như một nàng tiên tuyệt diệu đem lại cho hắn mọi thứ, trong đó có cả cái thứ người đời gọi là tình yêu. Hắn yêu nàng, một gã câm đem lòng yêu người phụ nữ xinh đẹp, hoàn hảo như nàng!

- Này câm, mày không được thích con bé tình nguyện viên xinh xinh đâu đấy! - Bà sơ già trong trại trẻ ngiêm mặt dặn kín hắn.
Hắn ngạc nhiên, ú ớ như hỏi lại.
- Con nhỏ ấy xinh thế, mày thì đã nghèo, trông tướng thô lỗ lại còn bị câm, với làm sao được, thích nó rồi lại bệnh tương tư thì khổ cái thân chứ sao!

Hắn cúi gằm mặt xuống ỉu xìu. Hơn 30 năm chỉ quanh quẩn sống trong cái trại trẻ bé tí này, khó khăn lắm hắn mới biết cảm giác thích một người, hắn không dừng lại được, hắn thích nàng lắm!

Nhưng dù sao hắn thích thì cũng để trong lòng vậy thôi, cũng chẳng dám thổ lộ ra với nàng. Hắn ý thức được bản thân, bà sơ nói đúng, hắn là kẻ vô sản nên không thể có được nàng, một viên ngọc quý.

- Anh câm này, sao anh không có tên? - Nàng mỉm cười dịu dàng hỏi hắn.

Hắn lắc đầu, cười ngờ nghệch mà thảm thương, nguệch ngoạc viết mấy dòng lên giấy " tôi mồ côi từ bé, lại bị câm, còn sống là tốt rồi, quan tâm gì đến cái tên đâu".

- Thế để em đặt tên cho anh câm nhé! - Nàng cười rõ tươi, để lộ cái răng khểnh duyên dáng diệu kì - À, để xem nào, từ giờ em gọi anh là Kem nhé, tên hơi kì chút nhưng em thích ăn kem lắm. Hì hì!

Hắn chả hiểu gì, ngơ ngác nhìn nàng như trẻ con, vậy là từ giờ hắn đã có tên, hơn 30 năm có mặt trên cõi đời, hôm nay chính thức hắn đã có một cái tên. Hắn viết cái tên Kem ra giấy rồi bắt từ giờ mọi người phải gọi hắn như vậy.

Khoá tình nguyện 3 tháng của nàng kết thúc. Hôm chia tay, nàng ôm bọn trẻ rơm rớm nước mắt, hắn nhìn nàng, lặng thinh.

- Anh Kem ở lại chăm sóc bọn trẻ tốt nhé, anh nhớ ôn lại những gì em đã dạy học cho anh để còn dạy lại cho mấy đứa nhóc đấy!

Hắn khẽ gật đầu, mặt buồn buồn!

Ngày hôm sau nàng không đến nữa, hắn biết thừa thế mà theo bản năng thỉnh thoảng vẫn ngóng ra ngoài. Tập giấy nàng tặng để học chữ được hắn giữ gìn rất cẩn thận, lúc rảnh hắn vẫn lôi ra viết tên nàng rồi viết tên hắn. Bà sơ thấy vậy phiền lòng lắm.

- Này Kem, tao bảo mày là không được thích cái con nhỏ tình nguyện ấy rồi cơ mà, trông mày bây giờ như thằng ất ơ ấy. Nó không đến cái trại trẻ rách này nữa đâu, mày đừng ngóng, quên nó đi. Mà từ giờ không có kem với củng gì nữa, tao vẫn sẽ gọi mày là thằng câm của ngày trước, rõ chưa?

Hắn buồn xo, lủi thủi vào một góc ngồi. Nàng mới chỉ dạy hắn cách nhớ thương một người thôi, chứ đã dạy hắn cách quên một người như thế nào đâu.

Hắn lại trở nên lầm lì và cộc cằn như xưa, hắn cũng chẳng cười với bất cứ ai nữa.

Rồi nàng lại xuất hiện sau một thời gian dài. Hắn nhìn thấy nàng, mỉm cười ngờ nghệch, cái nụ cười mà hắn cất giữ chỉ để dành riêng cho nàng. Nàng vẫn xinh đẹp và quyến rũ như vậy, nàng còn mua kem cho hắn nữa. Cái kem lạnh buốt tê cóng cả răng. Hắn không dám ăn, cầm cái kem và ngắm nàng ăn đến nỗi cái kem chảy nước đầy ra tay.

-Ơ anh Kem ăn đi, ngon lắm đấy!

Hắn nhìn nàng, cười cười, cứ để mặc cho kem chảy mãi.

- Bao giờ anh Kem lên thành phố chơi với em nhé, em bảo bạn em xin việc cho, anh kiếm thêm chút tiền để phụ giúp các sơ.

Nghĩ đến chuyện được gần nàng hắn vui lắm, xin bà sơ cho lên thành phố ngay. Mới đầu sơ bà phản đối kịch liệt, sau đó bà đổi hướng sang khuyên nhủ ngọt ngào, lí lẽ. Hắn không được như ý tỏ ra bực dọc, nhấm nhẳng với mọi người. Thấy hắn khổ tâm quá, bà sơ đành phải dồng ý cho hắn đi.

- Trên ấy mà khổ quá thì mày về đây với tao và bọn trẻ nhé!

Hắn tỏ ra hớn hở, gật đầu lia lịa.


Cuộc sống thành phố không êm đềm và tuyệt diệu như hắn tưởng tưởng. Hắn không được gặp nàng thường xuyên, nhưng công việc thì cũng tạm được.

Một lần rủ hắn đi ăn cơm trưa, nàng nói với hắn rằng nàng sắp kết hôn, nàng rất vừa thấy hạnh phúc vừa thấy hồi hộp, lo lắng. Hắn ngồi đơ người một lúc. Nàng sẽ lấy chồng, vậy là hắn sắp mất nàng rồi ư? Không, nàng đã bao giờ là của hắn đâu mà mất được.

Lặng lẽ quan sát những lúc nàng cười, nàng trò chuyện mà hắn thấy tim mình như vỡ ra. Hắn yêu nàng, rất rất yêu, hắn muốn hét to cho nàng hiểu điều ấy, mặc kệ nàng có chịu đáp trả lại tình cảm đó hay không. Nhưng hắn không thể, vì hắn là một gã câm.

Đám cưới diễn ra đúng như kế hoạch, hắn cũng đến dự với tư cách bạn của cô dâu. Hắn mặc một bộ đồ cũ kĩ, đi đôi giày cũ kĩ, tiền mừng của hắn toàn tờ bạc lẻ nhưng chẳng chịu thua kém ai. Người ta đi bao nhiêu hắn cũng mừng nàng như vậy, có khi còn hơn ấy.

Mọi người ai nhìn hắn cũng tránh xa và tỏ ra khinh bỉ, chỉ có mỗi nàng, dù mặc bộ quần áo bình thường hay đang vận bộ váy cưới thì nàng vẫn dịu dàng với hắn.

Nàng giờ đây đã trở thành vợ người ta, thế nhưng hắn vẫn không thể dừng chuyện yêu nàng lại được. Hắn vẫn là bạn của nàng, vẫn là người nàng tìm đến mỗi khi có tâm sự buồn. Mặc dù hắn chỉ biết im lặng, đôi khi là chìa những tờ khăn giấy cho nàng nhưng nàng vẫn rất thích được ngồi trò chuyện cùng hắn, cái cảm giác bình yên mà nàng không tìm ở đâu được, kể cả người chồng mà nàng rất yêu thương.

Hàng ngàn lần hắn muốn nói hắn yêu nàng, một việc làm rất đơn giản mà hắn không bao giờ làm được, vì hắn bị câm, và vì nàng mãi không thuộc về hắn. Nàng thích kem, hắn thường xuyên mua đem đến cho và lặng lẽ ngắm nhìn nàng ăn chúng, hạnh phúc đơn giản chỉ là thế.

Rồi chồng nàng ghen chuyện nàng thường xuyên gặp hắn, cuộc sống gia đình nàng lục đục, nàng buồn nhiều và cũng ít đi gặp hắn hơn.

Một lần hắn mua rất nhiều kem mang đến cho nàng, lại nhằm đúng lúc chồng nàng cũng có nhà. Chồng nàng tỏ ra hằm hè vô cùng khó chịu, nàng thì cảm thấy rất khó xử, chỉ có hắn là vẫn cười tươi giơ túi kem ra cho nàng.

Nàng không nỡ từ chối, rụt rè đưa tay đỡ lấy túi kem, chồng nàng thấy vậy liền chạy đến giằng túi kem rồi ném thẳng ra ngoài đường.

- Nếu cô thích thì đi theo hắn luôn đi!

Nàng bật khóc, cố giải thích. Hắn đần mặt ra không hiểu rằng mình đã gây ra hậu quả gì. Hai vợ chồng nàng cãi nhau to tiếng, một lúc sau chồng nàng đẩy cửa bỏ đi đâu đó, nàng ngồi trong nhà khóc lóc vật vã, hắn vẫn đứng ở ngoài chứng kiến từ nãy giờ. Thấy chồng nàng đi rồi, hắn đi vào, đưa cho nàng khăn giấy rồi ú ớ mấy từ gì đó. Nàng hất tay hắn ra:

- Anh Kem đi đi, em ghét anh lắm, từ lần sau anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa!

Hắn sững sờ, nàng chưa bao giờ quát hắn, chưa bao giờ đuổi hắn như thế. Hắn im lặng, đứng nhìn nàng một lúc rất lâu rồi quay đầu bước đi. Túi kem hắn mua bị chồng nàng ném ra đường đã chảy tan thành nước.

Hắn buồn bã bước từng bước nặng nề trên đường. Hắn định sáng hôm sau sẽ trở về trại trẻ mồ côi.

Lúc dọn đồ đạc hắn cất cẩn thận cái lọ có rất nhiều con hạc giấy hắn đã tự tay gấp cho nàng, định rằng sẽ tặng nó cho nàng vào một - dịp - đặc - biệt. Hắn muốn gặp nàng lần cuối vì hắn biết nàng sẽ không bao giờ đến cô nhi viện nữa.

Hắn đứng từ xa lặng nhìn nàng, hắn muốn chạy đến hét thật to 3 chữ "Anh yêu Em" nhưng không thể, bởi vì hắn bị câm. Nhưng nếu có thể nói được thì hắn có dám không nhỉ?

Bỗng hắn thấy có một kẻ côn đồ lại gần nàng định sàm sỡ, hắn thấy hai người đang vật lộn với nhau, con đường lúc đó vắng tanh không ai qua lại. Chẳng kịp suy nghĩ, hắn lao đến nhưng đã quá muộn. Tên côn đồ nằm đó máu me bê bết, còn nàng thì sợ hãi ngồi run rẩy bên cạnh với con dao vẫn đang cầm chặt trên tay.

Nàng hoảng loạn thực sự, thấy hắn, nàng khóc nấc lên, buông con dao và ôm chặt hắn:

- Anh Kem ơi, em giết người rồi!

Hắn vỗ về nàng, bằng ngôn ngữ đặc biệt, hắn nói nàng đừng sợ. Hắn bình tĩnh đưa nàng về và đi làm công việc của hắn.

Toà tuyên án hắn bị tù chung thân vì tội giết người.

Hôm xét xử nàng khóc như mưa. Hắn không cho nàng khai sự thật, hắn bảo nàng mà nói thì hắn sẽ chết ngay tại chỗ. Nàng ân hận vì đã đưa hắn lên thành phố để bây giờ hắn phải lãnh án chết thay nàng.

Hắn làm được chút tiền, dặn nàng gửi về cô nhi viện hộ, và nói với các sơ là hắn đã đi một nới rất xa không trở về nữa. Nàng nức nở gật đầu.

Lúc về nhà trọ của hắn, nàng tìm được những con hạc giấy được đựng trong một lọ thuỷ tinh to đùng. Mỗi con hạc hắn vẽ một hình trái tim trong đó có tên nàng và tên hắn, bên ngoài miệng lọ treo một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ "Cả thế giới biết anh yêu em!"
 
Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
Copyright © 2011. Blog Của Cái Hữu Thanh 2 - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger